Bác sĩ Trần Mạnh Trung, sanh năm 1941, tại Thanh Hóa, cư ngụ tại Tp. Hải Phòng, hỏi Trưởng Ban quản trị chùa Thiền tông Tân Diệu 3 câu như sau:
Một: Xin Trưởng ban chỉ cho chúng tôi biết Phật tánh của chính chúng tôi?
Hai: Xin giảng cho tôi câu của Thiền sư Đức sơn nói: “Tâm ta không ngữ cú, không một pháp cho người”?
Ba: Tôi nghe vị Thầy có tiếng, giảng về “Tánh Nghe”, gần hay xa, khi phát tiếng thì đồng nghe một lượt, như vậy có đúng không?
Trưởng ban trả lời:
- Câu một: Xin Bác sĩ nghe rõ câu Phật Tánh của mỗi người như sau: Phật Tánh là nói chung. Phân tích ra như sau: Phật: Trùm khắp mọi nơi. Tánh: Là vỏ bọc 6 thứ: 1- Ý, 2- Nghe, 3- Thấy, 4- Pháp, 5- Biết và 6 là Hành, tức điện từ. Trong Tánh là căn bản như vậy. Bác sĩ nên chú ý chỗ này: Phật tánh luôn lúc nào cũng như trên. Sở dĩ chúng ta bị như sau: * Từ thuở nào đến nay, không ai biết! Nên luôn lúc nào cũng sống với Vọng thức của chính mình, mà mình đã huân tập vào, từ vô lượng kiếp đến nay, vì theo Vọng thức nên bị đi theo 6 nẻo luân hồi! Chớ Phật tánh luôn lúc nào cũng như trên. Có nhiều vị Thầy giảng là Vọng tánh che khuất Phật tánh. Không phải bị Vọng tánh che khuất, mà tại chúng ta ham theo Vọng tánh, rồi quên đi Phật tánh. Tôi xin ví dụ như sau, Bác sĩ sẽ hiểu rõ hơn, như: Mặt trời chiếu sáng xuống Trần gian này, khi chúng ta không thấy mặt trời tưởng là mây che khuất, cái Thấy và Biết của người này họ không hiểu, nên nói vậy, chớ mây làm sao che khuất mặt trời được, chúng ta có điều kiện lên khỏi mây, coi có phải mây che mặt trời không? Bác sĩ Trần Mạnh Trung nói: – Xin cám ơn Trưởng ban đã giải thích, tôi đã nhận rõ về Phật tánh của tôi.
Trưởng ban trả lời câu thứ hai: – Về tánh Nghe của người tu theo Nhà Phật, tánh Nghe có 2 thứ: Một: Tánh Nghe của con người, nghe phải theo qui luật Vật lý nơi Thế giới này: Khi tiếng động ở gần thì nghe trước, còn tiếng động ở xa phải nghe sau, không thể nào nghe cùng một lượt được. Hai: Tánh Nghe của Phật tánh Nghe, không trước hay sau gì cả, khi tiếng động phát ra dù gần hay xa gì cũng nghe một lượt. Vì sao vậy? Vì tánh Nghe của Phật tánh không bị Vật lý Trần gian này ngăn cản. Vì tánh Nghe Phật tánh trùm khắp, nên tiếng động gần hay xa gì cũng Nghe một lượt.
Trưởng ban trả lời câu thứ ba: – Ngài Đức Sơn nói: “Tâm ta không ngữ cú, không một pháp cho Người”. Đây, Thiền sư Đức Sơn muốn chỉ cho Người hỏi chỗ chân thật của Phật tánh. Vì sao Phật Tánh không có ngữ cú và không có một pháp nào? Vì Phật Tánh là như vậy, nên Đức Phật dạy là “Chân Như”, tức cái “Như Như”, chân thật như vậy thôi; nếu chúng ta vừa khởi lên tìm hiểu Phật tánh như thế này hay như thế kia, là chúng ta đã đem cái suy nghĩ sinh diệt của Tánh người xen vào, thì Thấy hay Nói của Phật tánh bị xuyên qua cái suy nghĩ của Tánh Người, thì tánh Phật làm sao còn trung thực được. Chúng tôi đưa ra ví dụ sau đây Bác sỹ sẽ hiểu rõ hơn: – Tánh Thấy của con mắt Bác sỹ, khi không đeo kiếng thì thấy rất trung thực. Còn khi Bác sỹ đeo mắt kiếng màu nhiều lốp vào, thì cái hằng Thấy của con mắt bị sai lệch liền. Mà Đức Phật dạy: Bao phủ bên ngoài Tánh người có đến 8 muôn 4 ngàn cái bong bóng ảo giác nữa, thử hỏi làm sao trung thực được. Cho nên Đức Phật dạy: – Người nào thật sự muốn Giác ngộ và Giải thoát, thì tận tình dạy họ. Còn Người nào đem cái học thức mà lý luận chỗ chân thật này, hãy tìm cách tránh xa. Vì chỗ không đem cái học thức của Tánh Người ra lý luận chỗ chân thật này, nên Ngài Đức Sơn mới nói như trên. Bác sĩ Trần Mạnh Trung hết sức vui mừng và cám ơn Trưởng ban.
Ban quản trị chùa Thiền tông Tân Diệu.